HomeUncategorized

Lãnh cung đáng sợ như thế nào mà các phi tần thà tự vẫn chứ không muốn sống ở đó?

Lãnh cung đáng sợ như thế nào mà các phi tần thà tự vẫn chứ không muốn sống ở đó?

Rốt cục lãnh cung có gì đáng sợ?

Một mặt khác của ngành công nghiệp thời trang ‘mì ăn liền’
Nubia Z40 Pro sẽ trở thành ‘vua’ chụp ảnh chân dung với nâng cấp mới
How to cheat at gossip movies and get away with it

Trong hậu cung rộng lớn thời xưa, các vị phi tần luôn phải tranh đấu để dành được sự yêu mến của hoàng đế. Thế nhưng kết quả sau những cuộc tranh đấu đó cuối cùng cũng sẽ có người thắng, kẻ thua. Nếu được hoàng đế sủng ái thì sẽ không phải lo đến cuộc sống, không sợ ai bắt nạt.

Ngược lại, những phi tần nếu dùng thủ đoạn tranh đấu không được thì không những bị hoàng đế lạnh nhạt, mà nặng hơn còn có thể bị đẩy vào lãnh cung. Có nhiều phi tần thà tự vẫn chứ không muốn sống ở đó. Vậy lãnh cung có gì mà khiến các phi tần đều sợ hãi như vậy?

Theo các tài liệu lịch sử, thì thuật ngữ lãnh cung chỉ nơi mà các phi tần phạm lỗi phải ở để suy nghĩ về những hành động của mình. Có 5 lý do khiến các phi tần rất sợ lãnh cung.

Một khi đã bị vào lãnh cung, sẽ rất khó có cơ hội được thoát ra. Bởi trong hoàng cung rộng lớn, lãnh cung thường được xây ở khu vực xa xôi hơn các cung, các điện chính. Nơi đó thường sẽ ít có người qua lại, heo hút và lạnh lẽo theo đúng nghĩa từ lãnh cung.

Ở những nơi này, người hầu còn không qua lại khu vực đó, chứ đừng nói là có cơ hội được gặp hoàng đế. Những phi tần một khi đã bị đẩy vào lãnh cung thường sẽ bị lãng quên và sống cuộc đời cô độc cho tới chết.

Cuộc sống và điều kiện sống của các phi tần theo từng cấp bậc mà có những đặc quyền khác nhau. Những phi tần có vị trí càng cao thì điều kiện sống của họ càng sung túc, có nhiều người hầu hạ bên cạnh. Đặc biệt những phi tần được hoàng đế sủng ái thì sẽ được ban thưởng rất hậu hĩnh và số lượng người hầu cũng nhiều.

Lãnh cung đáng sợ như thế nào mà các phi tần thà tự vẫn chứ không muốn sống ở đó? - Ảnh 1.

Lãnh cung được coi là nơi ám ảnh đối với các phi tần thời xưa.

Ngược lại, những phi thần thân phận thấp thì sẽ chỉ được nhận theo quy định ít ỏi, đôi khi còn bị chèn ép và có ít người hầu hơn. Không được hoàng đế sủng thì cuộc sống của họ đã không mấy tốt đẹp. Thế nhưng một khi đã vào lãnh cung thì họ còn phải chấp nhận tự sinh, tự diệt, không có người bên cạnh hầu hạ, thậm chí tự phải làm những công việc lớn nhỏ.

Cuộc sống của các phi tần bình thường trong hậu cung vốn đã gò bó với rất nhiều các quy định. Cuộc sống hàng ngày của họ chỉ trải qua rất đơn giản và tẻ nhạt với một vài công việc như đi thăm hỏi, ăn, ngủ và hầu hạ hoàng đế.

Khi vào lãnh cung, thực sự cuộc sống của họ như bị giam cầm tại cung điện lạnh lẽo này. Không có người, cả ngày chỉ ở trong cung điện lạnh lẽo cho đến cuối đời. Cuộc sống quá nhàm chán kéo dài có thể khiến người ta phát điên.

Khi các phi tần vào cung, thông thường sẽ không được tùy tiện gặp người nhà. Phi tần gặp người nhà chỉ khi được cho phép vào những dịp đặc biệt. Hoặc có những việc cấp thiết thì họ phải viết đơn xin về thăm gia đình.

Còn nếu khi bị đẩy vào lãnh cung thì không có cơ hội được gặp người nhà nữa. Tệ hơn là họ còn có thể gây liên lụy đến cả gia đình của mình.

Bởi vì lãnh cung là một nơi vô cùng lạnh lẽo, được xây ở cách xa các cung điện chính nên có ít người qua lại. Thậm chí, hầu hết những người trong cung còn không muốn nhắc đến. Bởi quan niệm rằng, lãnh cung là sự đen đủi, điều xúi quẩy sẽ đeo bám.

Vì thế mà việc các phi tần ở đây, nếu xấu số có thể cô độc mà qua đời không ai biết. Đây có lẽ là điều ám ảnh nhất đối với họ, vì dẫu có chết thì ai cũng muốn được an táng cẩn thận. Để khi ra đi họ không trở thành những hồn ma cô đơn mà được thờ với gia tiên và được đời sau nhớ tới.

Có thể thấy cuộc sống của các phi tần thời xưa rất khổ sở, bởi sống trong hậu cung thì phải luôn tranh đấu. Có người dùng cả thanh xuân tranh đấu nhưng cũng không được gì mà còn bị đẩy vào lãnh cung, cuộc sống muôn vàn bể khổ. Có lẽ vì vậy mà lãnh cung thực sự là ác mộng đối với các phi tần hậu cung.

Xem thêm:

Tin liên quan

COMMENTS

WORDPRESS: 0
DISQUS: 0